Girly Tumblr Themes

Tự dưng muốn trò chuyện với một người lạ mặt. Muốn bắt đầu câu chuyện bằng Xin chào, cậu đến từ đâu

Rồi sau đó biến mất không một dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện trong cuộc đời nhau.

soulist-aurora:

Life is Beautiful by Hajin Bae

soulist-aurora:

Life is Beautiful by Hajin Bae

caru-gomez:

-BLACK CAT, WHITE BOOKS-

caru-gomez:

-BLACK CAT, WHITE BOOKS-

Cậu không thể gieo một hạt táo mà mong mọc lên một cây đào.
Cũng không thể ném vào em sự lạnh nhạt, chờ đợi sự đáp trả nhiệt tình từ em.

Không bao giờ có chuyện đó cậu ạ.

Em đã học được cách đáp trả lạnh lùng từ cậu, học cách không bày tỏ từ cậu, học cách ích kỷ vô tâm từ cậu. Tất cả đều nảy mầm từ cái hạt cậu gieo trong tim em.

1. Cô gái sầu riêng

Tôi đi qua một góc chợ, thấy mùi sầu riêng sực nức. Quanh quất ngó mãi xem sầu riêng ở chỗ nào. Tìm mãi mới thấy vài ba quả nằm trong góc khuất chỗ hàng hoa quả. Vậy mà cái mùi đặc trưng nồng nàn quá đỗi. Thậm chí chỉ có vỏ thôi mùi vẫn bay xa ngàn dặm.
Tôi nghĩ đến những cô gái sầu riêng. Gấu gấu, xù xì. Nhưng đặc biệt đến mức đáng ngưỡng mộ. Những ai chịu đựng được cá tính thì mê mẩn. Nhưng ai không ưa nổi thì tránh thật xa. Nhưng dù yêu, dù ghét đều gặp một lần là nhớ mãi không quên. Giống như ở giữa chợ đông đúc như vậy, chỉ cần ngửi thấy mùi là đã nhận ra luôn.
Tôi rất ngưỡng mộ các cô gái sầu riêng. Họ là ước mơ của tôi, là cái đích của tôi. Có thể phô bày hết con người của mình, chẳng cần lấy lòng ai cả. Mọi người yêu họ vì con người họ. Mọi người ghét họ cũng vì con người họ. Nhưng ở giữa biển người đông đúc, họ luôn nổi bật, luôn nồng nàn đến mức khiến người khác phải e sợ, rồi mê mẩn.

2. Bằng lăng bợt màu.

Đầu hạ, bằng lăng nở tím ngắt cả góc trời. Vậy mà đi qua mấy ngày nắng gắt, màu tím đã bợt bạt đi nhiều, nhìn rất thảm thương. Tôi còn ngây thơ nghĩ rằng nắng phải làm màu hoa thêm rực rỡ, chứ không phải khiến hoa bạc màu như thế này.
Tôi rất thích bằng lăng vào mùa hạ. Cũng giống như thích mùi hoa sữa độ cuối thu. Mỗi lần nhìn ngắm đều thấy đẹp và buồn. Nhưng khoảnh khắc ấy đều không được lâu. Chỉ sau vài ngày nắng gắt, bằng lăng sẽ nhạt hết màu. Tôi đã từng nghĩ nếu loài hoa này nở vào mùa đông chắc sẽ được bền hơn. Nhưng rồi nhận ra bằng lăng chỉ đẹp nhất lúc nở rộ giữa nắng hạ rực rỡ. Từng chùm tím ngắt, nhìn buồn đến nao lòng.
Vậy nên ai cũng phải trá giá cho khoảnh khắc rực rỡ tuyệt đẹp ấy. Nhiều thì bằng sinh mạng. Ít hơn thì bằng sức khỏe, sắc đẹp, tuổi xuân. Ít hơn nữa là tiền bạc. Nhưng muốn có khoảnh khắc đẹp đẽ tuyệt vời, chúng ta đều phải trả giá.

3. Lựa chọn cô đơn

Có những lúc tôi thấy lòng mình tràn căng như cái hồ thủy điện vào mùa mưa. Vậy mà chẳng thể tìm người giãi bày. Lúc đó tôi thấy sự cô đơn đang che phủ từng cm da thịt mình. Lúc đó tôi thấy mình thật sự rất đáng thương.
Có nhiều lúc ôm người yêu trong tay, tôi chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Vào khoảnh khắc nhìn thấy sự không vĩnh cửu, tôi nhận ra mình không lựa chọn cô đơn, là cô đơn lựa chọn mình.
Tôi đã từng muốn đi tìm thành phố của tôi từ kiếp trước. Nhưng đi mãi mà chẳng thể tìm ra. Tôi chỉ có thể tìm thấy lòng tin trong khoảnh khắc. Còn sự vĩnh cửu, đã tan biến mất rồi.

Giữa con phố đông người, tôi đứng một mình, ăn chiếc kem lạnh buốt. Là cô đơn lựa chọn tôi, cũng như bao người khác ở thành phố này. Giống như lời nguyền chỉ có thể giữ riêng cho mình, chẳng thể chia sẻ cho ai.

Có những chuyện có lẽ cậu không biết. Mình cần cậu bởi vì mình yêu cậu. Mình lưu luyến những tháng ngày chúng ta ở bên nhau bởi vì mình yêu cậu. Mình chờ đợi một tương lai tươi sáng hơn cho hai đứa mình bởi vì mình yêu cậu. Không ở bên nhau nữa đâu có nghĩa là ngừng yêu.
Nhưng mình hy vọng cậu không biết. Mình không muốn tình cảm của mình trở thành gánh nặng. Cậu không lưu luyến, cậu không còn yêu mình, mình chỉ có thể im lặng nghe theo.