Top ↑ | Archive | Ask me anything

- anh có biết vì sao em suốt ngày mè nheo không?
- không biết
- đấy là do anh chiều em quá nên mới thế.

If Jesus came back, promoted his comeback single, and won a music show, there would still be comments like...

1: [+4,810, -689] "He wouldn't have won if Buddha was promoting..."

2: [+4,281, -253] "The power of HVN Entertainment, must be nice being the son of the CEO."

3: [+3,456, -273] "I'm glad he's gone solo, but I miss the Super Apostle days! OT13 FOREVER!!!"

4: [+3,090, -644] "The song's good, they just need to fix this crucifixion concept, has too much skin exposure!"

5: [+768, -65] "The power of his fandom, I'll never forget when Christians turned off their cross lightsticks during Judas' Dream Concert performance ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ black ocean ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ"

6: [+836, -149] "When will we finally get a full album?! What is HVN CEO thinking?!"

7: [+694, -34] "JESUS OPPA FIGHTING!!!"

Mình có theo dõi một bé gái 17 tuổi trên instagram (kể ra thấy như một lão già biến thái). Em dễ thương dù ở ngoài nhìn hơi beo béo, nhưng mà lên hình dễ thương. Hồi trước em có bạn người yêu cũng dễ thương lắm, xem ảnh hai đứa thấy đáng yêu kinh khủng. Vậy mà cuối cùng vẫn chia tay. 

Mình với người yêu mình ít khi show off trên các loại mạng xã hội. Một phần vì quá tuổi, một phần vì hai đứa chẳng mấy khi được ở gần nhau. Cuối cùng thành một dạng thức tình yêu bằng niềm tin và tinh thần hết sức kỳ lạ. Mình luôn nghĩ có khi không ở gần nhau cũng hay, cứ dai dẳng mãi thế này, đỡ va chạm nên không ghét bỏ. Có lẽ thế chăng.

Đang có trò kể 20 điều về bản thân, nhưng mình chẳng muốn nói gì về mình vào lúc này cả. Người yêu mình dỗ mình như một đứa trẻ, mình đang thút thít liền kể ngay một chuyện khác đánh lạc hướng mình để mình quên, cuối cùng mình quên thật. Mình sẽ bắt anh ta mua tặng mình một đôi giày để bù đắp tất cả mọi chuyện đã qua.

Mấy hôm trước lại xem một bộ phim nữa về việc biến “cuộc đời thành một tác phẩm nghệ thuật”.

Hóa ra những người mơ mộng giữa ban ngày như mình vẫn còn rất nhiều. 

Sau này muốn ở một căn nhà có khoảng sân rất rộng, trồng nhiều hoa, nuôi một con chó to thích chạy nhảy suốt ngày, một con mèo lông xù lười biếng, tối tối có thể đạp xe hoặc dắt chó đi dạo quanh thành phố nho nhỏ ấy.

Có lẽ là do bản tính luôn thích sự trầm ổn. Không ưa được đám đông quá sức huyên náo. Ước mơ giản dị vậy thôi. 

(via floralls)

sugary-25:

終わりははじまり。

夏が少しずつ遠のくたびに

大好きなお花が一歩ずつ近づいてくる

(via floralls)

Ngồi chỗ này có thể thấy bầu trời

Nơi này có thể nhìn ra phía bên ngoài rất đẹp. Những toàn nhà vẫn còn là bãi đất trống, chưa thể nhọn hoắt cắt nát bầu trời. Có thể thấy được cả những ngày u ám, mây đen che phủ mọi nơi. Cũng có thể thấy cả những ngày nắng vàng nhàn nhạt rọi qua ô cửa kính.

Mình vẫn luôn mê đắm vẻ đẹp của bầu trời. Rất kiên cường mà không bị ảnh hưởng bất cứ ai. Những lúc buồn bã hay cô đơn, nhìn lên bầu trời không còn thấy buồn nữa. Thấy mình không chỉ có ở một mình.

Có người nói rằng mình vẫn chẳng thay đổi gì so với trước đây, vẫn luôn ủy mị sầu não như vậy. Mình chỉ thấy sau nhiều năm tháng như thế, mình vẫn luôn không chắc chắn vào bất cứ điều gì cả. Đổi lấy tất cả nhiệt thành trong mình, cuối cùng chỉ nhận lấy thấy vọng mà thôi. Mình không muốn nhưng mình nghĩ, có lẽ là mình phải chịu lời nguyền đấy rồi, giống như Anni Bảo Bối, chẳng thể tìm hơi ấm được ở bất cứ đâu.

Qua bao nhiêu ngày tháng mới thấy mình quá tham lam. Muốn rũ bỏ tất cả để trở về tự do như thế. Nỗi cô đơn không để lại xước xát nhiều bằng sự tổn thương tình cảm. Vẫn rất yêu nhưng không còn muốn ở cạnh bên nữa. Muốn ra đi. Muốn được hưởng tự do vốn thuộc về mình.

aciidraiindrops:

Michinoku Hydrangea Garden

in wonderland

(via fuckyeahjapanandkorea)

"You can look at a scar and see hurt, or you can look at a scar and see healing."

- Sheri Reynolds  (via lovequotesrus)

(via lovequotesrus)

Không có gì buồn hơn khi cuộc đời không thuộc về mình.

Khi phải rèn luyện bản thân viết báo bằng thứ ngôn ngữ nhanh, gãy gọn và sắc bén, mình càng muốn giữ những câu từ chậm rãi, mang nặng sự biểu cảm như thế này.

Mình vẫn muốn viết bằng sự chậm chạp của cuộc sống, sự đẹp đẽ của cuộc sống hiện lên bằng nét biểu cảm của ngôn từ. Đẹp đẽ như vậy sao có thể từ bỏ được?