Top ↑ | Archive | Ask me anything

"There are all kinds of silences and each of them means a different thing."

-

Beryl Markham

Everything you love is here

(via lovequotesrus)

(via lovequotesrus)

Nhiều bạn ảo tưởng về cái tumblr này ghê. Kiểu các bạn trên tumblr sẽ “xâu xắc” hơn mấy bạn trên facebook vậy đó. Mình chỉ thấy tumblr nó không tương tác nhiều như fb, tức là không phải bận tâm mình sẽ làm gì với nó và nó sẽ đập lại mình như nào. Chửi mắng kêu khóc rên la xong rồi ấn post xong gòi tắt máy ra ngoài mua kem. Vậy đó, về thấy ai <3 thì <3 mà ai relog xong chửi thì chửi chớ ai quan tâm và cần biết bạn là ai đâu.

nên kể cũng sợ ghê, ai nói tumblr không sống ảo, sống ảo quá chớ. Kiểu nữ quàng quote suốt ngày mót ở đâu mấy cái quote xong viết mấy cái bi thảm sầu đời xong thành nữ quàng quote đó chớ, ai biết ở ngoài bả ăn chơi nhảy múa sao hay cả ngày chỉ ngồi quote và than khóc?

Như hoa hậu thị phi mình nè, suốt ngày lên tumblr rên khóc người yêu sao anh không yêu em mà đi chơi ôm hôn nhau chụp ảnh chỉ up facebook thôi chớ đâu có up lên đây đâu.

Nên tóm lại nó chỉ là cái mạng xã hội thôi, bớt ảo tưởng đi các má =.=

Nghe những lời đó xong không biết nên vui hay buồn nữa. Giờ cũng không biết tâm trạng của mình là như nào nữa. 

Thức dậy rất muộn. Ngày hôm nay tự nhiên thấy rất nhẹ nhõm. Tất cả mọi thứ bao gồm việc nhớ và muốn gặp người yêu tha thiết cũng không còn. Hôm qua người yêu nhắn tin “Anh yêu em” sau khi biết mình giận dỗi vì hôm nay không gặp nhau được. Mình chỉ muốn trả lời “Thân bất do kỷ” nhưng rồi lại thôi.

Tự do là món quà quý giá nhất như thế. Nhưng cái giá phải trả của nó cũng thật kinh khủng. Hôm qua mới đọc “Mạn mạn thanh la” của Trang Trang, có một đoạn thế này, trong cái thế giới này không bao giờ có tự do tuyệt đối, chỉ khi đứng trên ngôi vị cao nhất mới có thể có tự do trong tay, mới có thể làm mọi điều mình muốn. Cuối cùng Tử Ly lên được ngôi vị cao nhất, cuộc đời vẫn không thuộc về mình.
Đọc đến đoạn đấy, mình ứa nước mắt.

Mỗi lần nói chuyện, mình bảo với anh rằng nếu em theo anh, em sẽ phải từ bỏ tất cả, biết không? Sau đó câu chuyện kết thúc ở đó, không thêm môt lời nào. Hôm nay mới hiểu được câu “Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ bi”, Nhưng với một đứa như mình, chỉ có thể buông tay mà thôi. Cho đi tất cả hoặc nhận lấy tất cả, cách nào cũng gây đau khổ hết.

Đọc status của một người, nghe Avicii, đọc sách mới nhận ra mình vẫn chưa thể từ bỏ tự do của bản thân, mình vẫn muốn sống cho riêng mình, vẫn muốn mơ mộng, vẫn muốn những chuyến đi, vẫn muốn nằm sưởi nắng đọc sách. Vẫn muốn tỏa sáng rực rỡ như một viên kim cương.

Đôi khi ở một mình cũng là điều tốt. Nên có thời gian lắng nghe, ngắm nhìn mọi thứ. Như nhìn ngắm một đứa trẻ lớn dần. Trong lòng gạt bỏ dần dần từng mối bận tâm, sống như con sứa, trôi nổi, lười biếng.

floralls:

.. (by Majlee)

"Tôi không mong gì hơn là biến cuộc đời thành một tác phẩm nghệ thuật"

Xem xong một bộ phim rất đẹp về tình yêu. Nghĩ rằng mình cũng chẳng cần gì ngoài những điều như thế. Sự thấu hiểu trong tâm hồn. Sự tin tưởng. Và yêu thương. Có những chiều dạo phố. Những câu chuyện dài để kể hết ngày này sang ngày khác. Ôm nhau xem một bộ phim. Cùng khiêu vũ dưới ánh trăng.

May mắn vẫn luôn đến với mình, chỉ cần mình nhận ra nó. Nói chuyện với 2 đồng nghiệp cũ mới nhận ra, việc mình thất nghiệp ở nhà vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.

Sống tự do là như thế. Làm những điều mình thích. Vì mình và cho bản thân mình. 

The Secret World of Arrietty

(via japanlove)

Yên Chi ơi đừng buồn lâu quá nhé. Em yêu Chi.
Anonymous

Nhận được cái mess như vậy thấy dễ thương quá. Ngày tốt lành nhé. 

Một cô bạn trong nhóm chuẩn bị lấy chồng. Còn mình vẫn loay hoay với tương lai trước mắt. Cái gọi là thanh xuân ra đi không quay đầu lại, thậm chí còn chẳng buồn vẫy tay chào từ biệt lần nào.

Mình vẫn hay buồn khi bị bỏ rơi. Bố mẹ toàn bảo tính tình như mày có chó nó chơi cùng. Vẫn may là hiện tại vẫn có người chơi cùng, đặc biệt là người yêu. Hê hê.

Hôm qua buồn vì lại trượt tuyển dụng, người yêu bảo thôi không sao, ở nhà anh nuôi, lo gì. Đơn giản vậy thôi mà ấm áp ghê, chắc trên đời ngoài bố mẹ mình ra thì có duy nhất bạn nói với mình câu đấy, nhận trách nhiệm nuôi mình. Nên đôi lúc mình bị ảo giác rằng mình không cần ai khác ngoài bạn nữa.

Nghỉ ở nhà sắp được một tuần. Quay về nếp sinh hoạt bê bối như ngày xưa. Thức khuya xem phim, ban ngày ngủ bù. Cũng thấy hơi uể oải. Mọi chuyện thì cứ cố lên thôi, chẳng biết làm thế nào. 

Hayao Miyazaki on life

(via japanlove)