Top ↑ | Archive | Ask me anything

"

Thuở nhỏ, tôi vốn trầm lặng. Một đứa nhỏ trầm lặng như vậy thường khiến người ta e dè. Ví như lúc nên cười nó không vui vẻ, lúc đáng khóc cũng không rơi lệ, lúc cần tin tưởng không chịu hứa hẹn điều gì. Nó vốn mang lòng hoài nghi bệnh hoạn.

Tôi vốn thích hoa, thích dùng tay vặt dần từng mẩu cánh hoa thả rơi xuống đất, để vết móng tay hằn trên cánh hoa vò chúng nát tới ứa dịch. Tôi không hiểu tại sao cánh hoa lại không có máu. Chúng là loài sinh vật không biết đến khổ đau, thật khiến người ta căm ghét.

"

- Tháng tám còn mãi - An Ni Bảo Bối (via muathangba)

(via aiaitangtu)


Benicio Del Toro

Benicio Del Toro

(via smokingissexy)

Một loại sợ hãi

Tôi bị mắc chứng khó giao tiếp với mọi người. Nghe thì gần giống như căn bệnh tự kỷ nhưng thực ra không phải, chỉ là tôi rất ngại giao tiếp với người khác.

Tôi hoàn toàn không phải là một đứa ít nói. Trớ trêu là như vậy. Tôi nói nhiều, nói được đủ mọi đề tài và đối tượng. Thậm chí tôi không ngại nói chuyện, thuyết trình trước đám đông.

Nhưng đó chỉ là một số đối tượng tôi đã quen thuộc. Người khác cần 15 phút để làm quen với người khác. Tôi cần ít nhất là 1-2 tháng. So ra để thấy căn bệnh của tôi là như thế nào.

Tôi không ghét người lạ. Tôi chỉ không biết cách nào mở lời với họ. Đứng với những người thân thuộc, não tôi hoạt động rất nhanh, 1 giây có thể nghĩ ra được 1 câu dài 10 từ. Nhưng khi đứng với người lạ, não tôi quánh lại, không thể nghĩ ra câu gì để mở lời. Và khi sử dụng hết những câu giao tiếp thông thường rồi, người ta không gợi chuyện tiếp với tôi, cuộc đối thoại đi vào bế tắc.

Tôi thậm chí còn không thể sử dụng những câu giao tiếp thông thường. Bạn có hiểu cảm giác đấy không? Khi gặp một người quen nhưng không thân thiết, tôi còn không thể nói được một câu xin chào. Tại sao lại thế nhỉ? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết vì điều này, bố tôi đã bị nói vì không thể dạy tôi cách lịch sự thông thường. Thảm bại làm sao, một câu chào tôi cũng không nói nổi.

Tôi đã suy nghĩ mãi về căn bệnh của mình. Nghĩ được cả những điều không tốt như vậy nhưng không cách nào sửa đổi được. Tại sao tôi không thể mở mồm ra nói câu “Chào bác” với bác hàng xóm trước khi đi làm. Tại sao tôi ghét gọi điện thoại đến các dịch vụ chăm sóc khách hàng. Tại sao tôi không thể nói câu gì tử tế khi vô tình gặp đồng nghiệp dưới chân tòa nhà? Vô vàn câu hỏi tại sao chạy trong đầu tôi, không thể nghĩ ra đáp án. Tôi vẫn biết trên đời có những người quảng giao, có những người không, nhưng đến mức như tôi, quả thật là có bệnh thật rồi.

2 công ty tôi đến làm đều đành giá thấp tôi ở 2 tháng đầu tiên, tất cả chỉ vì căn bệnh đó. Rụt rè quá mức khiến năng lực của tôi không thể hiện được hết ra. Tôi biến thành người vô dụng từ lúc đó. 

Trước những người tôi không có cảm giác an toàn, tôi chẳng thể nói được một câu gì tử tế cả.

Cảm giác an toàn là như vậy đó. Khi tôi về nhà, chào mẹ, mẹ tôi không đáp lại. Tôi chào em trai, lúc nào nó cũng hồ hởi với tôi. Lần sau về nhà, tôi chỉ bắt chuyện với em trai tôi, không chào mẹ nữa.

Tôi biết khi kể câu chuyện này ra, mọi người sẽ đánh giá tôi. Nhưng mọi chuyện với tôi là như vậy. Những người nào cho tôi cảm giác sẵn sàng đáp trả, tôi mới có thể mở lòng. Nhưng tôi vẫn nói chuyện với mẹ tôi bình thường, chỉ là tôi không phải là người bắt chuyện.

Tôi phải làm sao đây? Tôi nghĩ đến bài tập về nhà bạn trai tôi giao cho là chào bác hàng xóm mỗi sáng trước khi đi làm. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa thể hoàn thành nổi. Người ta có thể chữa khỏi chứng sợ độ cao cho người khác bằng cách vứt họ lên mái nhà không? Còn căn bệnh của tôi, liệu có thể chữa khỏi nếu tôi không chịu mở lời và làm thế nào để tôi có thể mở lời.

Càng ngày căn bệnh của tôi càng trầm trọng. Lời than phiền tôi nghe thấy được vang lên ở khắp nơi. Hàng xóm nói tôi không lễ phép, đồng nghiệp nói tôi không thân thiện, sếp nói tôi không năng động, bạn trai nói tôi không hòa đồng.

Tôi cũng muốn tiến ra thế giới lắm. Nhưng tôi không thể. Gặp những chuyện khó khăn, tôi tự tìm cách giải quyết thay vì nhờ người khác. Không thể thoải mái để lộ mình giữa những câu chuyện bông đùa của đồng nghiệp. 

Làm sao để thoát được ra bóng tối? Làm sao để vui vẻ hòa mình vào đại dương? Làm sao? Muôn vàn câu hỏi vang lên trong đầu, tôi nhìn bầu trời rực nắng ngoài cửa sổ, thấy mình không biết phải làm sao để tự cứu lấy mình. 

Bạn có phải ở Đà Nẵng không thế?
Anonymous

Không, mình ở Hà Nội 

Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên em hỏi “anh còn yêu em nữa không?”. Lần đấy là vào khoảng một tuần sau khi anh tốt nghiệp và chúng mình lại cãi nhau. Em không nhớ chính xác lí do cãi nhau là gì nhưng trước giờ chúng mình vẫn luôn cãi nhau vì một điều duy nhất đấy.
Ngày hôm đấy anh lên trường rồi về cùng em. Em vẫn nhớ em đã buồn như thế nào, em đi uống trà sữa với Hoa rồi về đợi anh ở ngã tư đường đấy. 2 đứa đi 2 xe về nhà em. Trên đường đi em không nói gì cả, về nhà cũng không hôn lại anh.
Rồi 2 đứa đi xem phim, phim gì thì em cũng không nhớ. Về đến nhà cũng đã muộn, chúng mình ngồi trước hiên nhà em, cãi vã, em đã hỏi anh như thế, anh trả lời em “còn, yêu nhất thế giới ” bằng giọng lạc cả đi và gương mặt như sắp khóc. Em đã khóc nức nở trên vai anh là vì thế, vì gương mặt đấy của anh, em đã lãng quên mọi khổ đau của mình.
100 lần sau chúng ta vẫn cãi nhau chỉ vì lí do đấy. Em quá nhạy cảm, anh quá vô tâm. Chẳng chuyện gì ảnh hưởng được đến anh còn em thì suy nghĩ quá nhiều. Và điều buồn nhất là chúng ta chẳng ai thay đổi được.
Cuối cùng tình yêu chẳng thể làm gì khác, hoặc là tình cảm đấy chỉ có thể như vậy mà thôi.

Tôi nghe điện thoại bằng một tai lâu đến nỗi nó ù đi. Âm thanh của những chiếc ô tô chói lọi phía đầu dây bên kia, xen lẫn vào giọng của anh ấy. 

Một tuần trước đây chúng tôi đã có một cuộc cãi cọ khủng khiếp và xa cách nhất. Anh ấy nói cần thời gian để quyết định lại tình cảm của mình. Lần đầu tiên khi tôi hỏi “anh còn yêu em không”, câu trả lời là sự im lặng kéo dài. Tôi không ăn uống được gì trong 3 ngày tiếp theo đó, sự suy nhược kéo dài, đêm nào cũng khóc.

Vậy mà sau tất cả những xoa dịu, những thỏa thuận, những bình tĩnh, chúng tôi vẫn ở bên nhau. Bằng một lời hứa mong manh và đầy hi vọng. Bằng thứ tình cảm không thể nào khác. Chỉ như vậy.

Tôi biết sự hoảng loạn của mình là vì sao. Ngoài tình cảm này, ngoài mối quan hệ này còn là vì sự tồn tại của đối phương có ý nghĩa quá lớn. Anh ấy là người duy nhất tôi có thể kể đủ mọi thứ chuyện luyên thuyên trên đời. Chuyện gia đình, công việc, sếp, đồng nghiệp, bạn ABC xấu tính, thậm chí là chuyện một chị gái mua phải hàng giả trên facebook…Có lẽ vì như vậy nên không thể nói chia tay là chia tay được. Mối quan hệ này là tình yêu dựa trên nền tảng bạn bè và có chút gì đó đã chuyển biến thành thân thiết nữa.

Tôi nghĩ là anh ấy cũng vậy thôi. Tôi cũng là người duy nhất anh ấy có thể nói về công việc, sự mệt mỏi, sự ức chế, về gia đình, về bóng đá, về phim ảnh, về game, về những thứ thậm chí tôi còn không quan tâm.

Chúng tôi giao tiếp với nhau như vậy nên chẳng thể nào vứt bỏ dễ dàng. 

Chúng mình đã đi lạc đến tận đâu mà chẳng thể quay về?

catsbeaversandducks:

"Bird feeder. OMG neighbor has a bird feeder. I NEED a bird feeder."

Photo via Imgur

(via sofucking)

Nhiều lúc mình không thể hiểu được anh ta nữa. Anh ta có thể thờ ơ như mình là một cái cây ven đường, vậy mà một phút sau anh ta quay lại, cưng chiều mình như công chúa nhỏ.

Mình không biết phải làm như thế nào nữa. Niềm tin và tình yêu mình dành cho anh ta cứ vỡ dần theo năm tháng.